Ta đã từng thấy biển cả, vậy nên nước ở bất kỳ đâu cũng chẳng để vừa mắt
Ta đã có những kỷ niệm đẹp nhất trên đời, vậy quãng đời còn lại với ta chẳng có gì đáng để trải nghiệm.
Quy luật của thế giới không phải là "quy luật của thế giới". Không phải mọi quy luật của Tạo Hóa, không phải mọi quy luật hiện sinh. Đó là thế giới quan của tôi về những thế giới xung quanh tôi được cảm giác tôi quy chụp lại và phản ánh dưới đa góc độ. Quy luật của thế giới này, chính là nhận thức của tôi đối với thế giới. Chính là con đường của Thần.
Ta đã từng thấy biển cả, vậy nên nước ở bất kỳ đâu cũng chẳng để vừa mắt
Ta đã có những kỷ niệm đẹp nhất trên đời, vậy quãng đời còn lại với ta chẳng có gì đáng để trải nghiệm.
Dù gì thì ta cũng chỉ là một con người.
Nếu Thiên Đường không khổ đau,
Vậy sao Chúa có thể khóc?
Nếu như Chúa có thể khóc,
Ai sẽ lau nước mắt của Chúa?
Hiển nhiên,
Chúa sẽ tự làm điều đó.
Không như Thượng Đế,
Chúa ... dù sao cũng chỉ là một con người mà thôi.
Rồng cuộn mình trên những đám mây
Nước đong đầy trên cao nguyên đá
Là ngày Hoàng Đế trở về nhà
Mọi người chờ mong khoảnh khắc tái sinh của Nhà Vua
Và cuối cùng, Đức Vua đã trở về.
Nếu chỉ là vì tôi đã luôn ở cạnh em, bảo vệ em, nuôi dưỡng tâm hồn em mà em yêu tôi hơn tất thảy, hơn cả trời cả núi, cả những người xuất hiện về sau.
Thì hãy lãng quên đoạn tình này đi.
Tôi rất vui vì những gì em nói, nhưng thâm tâm tôi không cảm
thấy yên bình.
Tôi không muốn giải thích đoạn tình cảm và lý trí này. Minh
triết thiêng liêng có giải thích cũng không ai có thể hiểu.
Nhưng như một thói quen,
Hãy nhìn tôi thêm lần nữa đi, vào đôi mắt tôi, em thấy gì?
Là bầu trời, là vì sao tinh tú?
Hay là bóng tối, là hố đen sâu thẳm?
Hay là con người, là linh hồn trần trụi?
Dù câu trả lời là gì, hãy cứ như vậy. Và lãng quên tất cả
đi.
Câu trả lời của tôi luôn thay đổi. Nhưng giờ đây đến lúc phải
thành thật rồi.
Thực ra trước đến giờ, tôi chỉ muốn đóng vai anh hùng trong
mắt con người mà thôi.
Tâm ma sẽ sinh ra khi tâm hồn còn khúc mắc chưa giải.
Thành thực mà nói, câu "tôi diễn giỏi tới mức đánh lừa
được chính mình."
Chính là điều này.
Tôi chỉ cố tỏ ra khác biệt vì chẳng ai làm,
Tôi chỉ cảm thấy vậy là ngầu khi có thể mạnh mẽ che chở người
khác,
Tôi nghĩ rằng con người ta khát cầu một người tốt vậy nên
tôi là người tốt,
Con người yếu đuối, cần được tha thứ, tôi là người vị tha,
Con người cần được bộc bạch những gì đen tối, những gì dơ bẩn,
tôi liền là người cao cả,
Con người cầu sự thông cảm, thấu hiểu, tôi liền là người
đáng tin cậy
Bởi vì tất cả đều đang lạc lối, tôi thắp sáng ngọn đuốc và dẫn
dắt tất cả.
Tôi luôn kể về câu chuyện 10 năm về trước, bắt đầu đến với
nơi này stt đầu tiên là "tôi muốn có bạn".
Nó là thứ bắt đầu tất cả đấy. Vì tôi cô đơn vậy nên tôi muốn
kết bạn, tôi sẽ làm hài lòng từng người và tất cả. Tôi biết là không thể vậy
nên tôi cố chấp.
Trong quá trình đó, đã có rất nhiều người mến mộ tôi. Tôi
thuờng kể cho nhiều người câu chuyện về việc "tôi đang thực nghiệm tâm lý
lên con người", tôi dùng họ để thí nghiệm.
Những con người đó tôi gọi họ là "Nữ thần".
Xin lỗi, các Nữ thần yêu quý,
Sẽ không còn nữ nhân hay Nữ thần nào nữa
10 năm qua tôi đã sống trong sự dối trá, ảo tưởng của chính
mình
Phì,
Ta phụ tất cả rồi.
"Ngước lên bầu trời kia,
Tự hỏi Thiên Đường
có chỗ cho ta không?
Địa Ngục ta không
vào, thì ai vào đây."
Carl Gustav Jung (26/7/1875 - 6/6/1961) là một bác sĩ tâm lý học, tâm thần học người Thụy Sĩ. Nổi tiếng với việc thành lậ...